Cảm nhận về vẻ đẹp của thiên nhiên đất trời Tây Bắc khi bước vào mùa hoa mận trong bài thơ “ Mùa hoa mận ” của Mai Văn Phấn

Hướng dẫn lập dàn ý và cảm nhận về vẻ đẹp của thiên nhiên đất trời Tây Bắc khi bước vào mùa hoa mận trong bài thơ “ Mùa hoa mận ” của Mai Văn Phấn để thấy được một gương mặt khác của Tây Bắc, một vẻ đẹp đầy thơ mộng và hữu tình.


Dàn bài cảm nhận về vẻ đẹp thiên của thiên nhiên đất trời Tây Bắc khi bước vào mùa hoa mận trong bài thơ “ Mùa hoa mận ” của Mai Văn Phấn .

Mở bài : Giới thiệu sơ lược về tác giả , tác phẩm .

Thân bài :

Luận điểm 1 : Vẻ đẹp thơ mộng , lãng mạn của thiên nhiên đất trời Tây Bắc mang lại cảm giác tinh khôi xôn xao trong lòng .

- Những hình ảnh thiên nhiên thơ mộng : rừng nụ , hoa trắng , cây mận trắng , cánh hoa mong manh ,...

- Tác giả đã dùng những từ ngữ độc đáo để miêu tả thiên nhiên : điệp trùng , lộng lẫy đến nghẹn thở ,... có thể nói tác giả đã vận dụng từ ngữ một cách sắc sảo để thiên nhiên Tây Bắc bộc lộ vẻ đẹp .

Luận điểm 2 : Thiên nhiên đất trời Tây Bắc trở nên hữu tình , da diết hơn khi tình yêu của anh và em hé lộ .

- Tác giả đã dùng những hình ảnh thiên nhiên ẩn dụ cho tình yêu anh dành cho em :  Rừng nụ chờ em bước đến mới nở , quay quắt nhớ hoa , mùa hoa lộng lẫy đến nghẹn thở ,...

- Biện pháp tu từ được vận dụng một cách triệt để mang lại điểm nhấn cho bài thơ : so sánh “ anh ” - “ cây mận trắng trong mưa xuân se lạnh ” .

Luận điểm 3 :

- Thiên nhiên đất trời Tây Bắc .

- Khái quát nội dung và nghệ thuật của bài thơ .

Kết bài :

- Khái quát nội dung bài thơ .

- Liên hệ bản thân .

cảm nhận về vẻ đẹp của thiên nhiên đất trời Tây Bắc khi bước vào mùa hoa mận trong bài thơ “ Mùa hoa mận ” của Mai Văn Phấn

Bài làm cảm nhận về vẻ đẹp thiên của thiên nhiên đất trời Tây Bắc khi bước vào mùa hoa mận trong bài thơ “ Mùa hoa mận ” của Mai Văn Phấn .

Văn học nghệ thuật là một bầu trời sáng tạo không đường biên và người nghệ sĩ vẫn luôn mượn chất liệu cuộc sống để chắp bút nên tác phẩm của mình. Bởi thế văn học và cuộc sống luôn song hành cùng nhau với những đường văn muôn nơi mang lại những giọng văn riêng cho mỗi tác phẩm. Mai Văn Phấn cũng là một người con đẻ của nghệ thuật, ông hướng đến một giọng thơ Việt dựa trên thẩm mỹ quan cá nhân độc lập. Một trong những tác phẩm nổi bật của ông là bài thơ “ Mùa hoa mận ” . Bài thơ là một kiệt tác đặc biệt là bức tranh thiên nhiên đất trời Tây Bắc khi bước vào mùa hoa mận thật thơ mộng và hữu tình .

Mai Văn Phấn được xem là gương mặt thơ ca tiêu biểu của Việt Nam trong hơn 20 năm qua bởi những nỗ lực cách tân không mệt mỏi. Ông là nhà thơ có ý thức học hỏi những nền thơ ca hiện đại đi trước, sẵn sàng thu nạp kỹ thuật của các trường phái, triết thuyết để thử nghiệm làm mới, làm khác biệt tác phẩm của mình. Thơ ông nghiêng về lý trí, điêu luyện về dùng chữ, tân kỳ trong áp dụng các kỹ thuật trường phái thơ ca khác nhau, xử lý hài hòa giữa thành tựu thơ ca truyền thống và sự cách tân hiện đại. Ông đã xuất bản khoảng 16 tập thơ trong đó có bài thơ “ Mùa hoa mận ”, gần 30 tập thơ và tác phẩm dịch ở nước ngoài. Nhà thơ Mai Văn Phấn là một trong số rất ít nhà thơ Việt Nam được giới thiệu rộng rãi ra quốc tế.

Vẻ đẹp thơ mộng, lãng mạn của thiên nhiên đất trời Tây Bắc mang lại cảm giác tinh khôi xôn xao trong lòng. Tây Bắc - mảnh đất thiên nhiên hùng vĩ giờ đây trong mắt của Mai Văn Phấn trở thành một mảnh đất thơ mộng, trữ tình với hình ảnh cây hoa mận là tâm điểm chú ý. Những hình ảnh thiên nhiên thơ mộng liên tục được tác giả miêu tả một cách thật đặc biệt. Đến mùa hoa nở nhưng những bông hoa chưa thể sải cánh khoe sắc mà phải đợi nhân vật em đến thưởng thức những bông hoa ấy mới thể hiện khoảnh khắc đẹp nhất của mình. Câu thơ “ điệp trùng hoa trắng lan nhanh ” được họa như một bức tranh động với từ “ điệp trùng ” trong câu. Đó là một hiện tượng khoe sắc của cây hoa mận trong mưa xuân se lạnh. Những bông hoa trắng muốt của cây hoa mận liên tục, liên tiếp nở rộ nối đuôi nhau tạo nên một khung cảnh trắng xóa chào đón nhân vật em đến ngắm nhìn. Màu trắng của hoa tựa như màu trắng của tuyết, một màu trắng tinh khôi, dịu dàng. Với không khí của vùng đất Tây Bắc, một vùng đất lạnh với những đồi núi cao ngất ngưởng có sự xuất hiện của cây hoa mận như một điểm sáng, điểm dừng chân của những người có tâm hồn thơ mộng khi đến đây. Chỉ có thể nói “ Mùa hoa lộng lẫy đến nghẹn thở ”. Có lẽ tác giả đã cũng đã bị lay động mạnh mẽ bởi sắc hoa mận nên mới có thể dùng những từ ngữ đặc biệt để thể hiện tình cảm của mình. Mai Văn Phấn thực sự là một bậc thầy ngôn từ khi vận dụng từ ngữ một cách sắc sảo để thiên nhiên Tây Bắc có thể bộc lộ hết vẻ đẹp của mình. Tuy từ ngữ có phần nghệ thuật và trang trọng nhưng với giọng văn của nhà thơ hoa mận vẫn lột tả được vẻ mong manh của mình.

Thiên nhiên đất trời Tây Bắc trở nên hữu tình, da diết hơn khi tình yêu của anh và em hé lộ. Nhà thơ đã mượn những hình ảnh thiên nhiên để ẩn dụ cho tình cảm của mình. Anh được ví như một cây hoa mận trắng được tô điểm bằng những bông hoa xinh đẹp tinh khôi, màu trắng tinh khiết ấy tựa như tình cảm chân thành anh dành cho cô gái. Hoa ngày càng nở rộ, ngày càng trắng muốt khi chàng trai “ quay quắt ” nhớ nhung cô gái của mình. Có lẽ đó chính là lúc tình cảm dâng trào tạo nên một khung cảnh lãng mạn. Câu thơ “ Mắt nhìn, hơi thở rung rinh ” làm ta liên tưởng đến cảm xúc lo lắng, bồi hồi khi gặp gỡ người trong lòng, lúc ấy “ tim đập, chân run ” cũng không thể bộc lộ hết cảm xúc rộn ràng trong lòng. Trái tim của chàng trai bấy giờ được tác giả dùng từ “ rung rinh” để miêu tả, cảnh tượng ấy trái tim của chàng trai như đang được nhìn như những nhánh hoa mận trắng muốt đang rung rinh trước cơn gió. Trong không khí “ hơi lạnh và gió nhẹ phủ đều” chàng trai đã cưỡi một con ngựa bạch đến bên cô gái như một bộ phim tình cảm thực thụ. “Ta còn yêu nhau hoa còn nở” một câu thơ nói lên sự trường tồn của tình yêu. Hoa vẫn sẽ luôn mọc, mọc một màu trắng tinh khôi như tình cảm anh dành cho em.

Thiên nhiên đất trời Tây Bắc vẫn luôn là một cảm hứng bất tận cho những người yêu nghệ thuật, nơi đây vừa hùng vĩ, tráng lệ nhưng cũng rất thơ mộng và hữu tình. Với hai sắc thái đối lập ấy cùng những bông hoa trắng xuất hiện trong bài thơ Tây Bắc thực sự là một bức tranh thể hiện tất thảy những vẻ đẹp nơi đây. Mai Văn Phấn đã vận dụng tốt vốn từ ngữ của mình, ông áp dụng luồn lách cùng với các biện pháp tu từ tạo nên những câu thơ thể hiện tình yêu nhiên nhiên tha thiết. Qua những lời văn giàu chất thơ ấy và giọng thơ đặc trưng của ông ta có thể dễ dàng cảm nhận được đầy đủ những vẻ đẹp của Tây Bắc trong mùa hoa mận. Thể thơ tự do cũng được ông áp dụng một cách không thể trộn lẫn. Đây là một cách viết khó có thể bắt gặp trong văn chương đặc biệt là trong văn học Việt Nam. Độc đáo và sắc sảo nhưng không kém phần lãng mạn. Mai Văn Phấn quả thực là một nhà thơ trường tồn với thời gian.

Địa danh Tây Bắc đã mời gọi các tài năng đến nơi đây cho ra đời nhiều tác phẩm phải kể đến như “Truyện Tây Bắc” của Tô Hoài hay tùy bút “sông Đà” nổi tiếng của Nguyễn Tuân. Và Mai Văn Phấn cũng không kém cạnh khi sáng tác tác phẩm “Mùa hoa mận”, về tư duy sáng tạo nghệ thuật và góc nhìn mới mẻ ông đã mở ra một kỷ nguyên mới cho văn học Việt Nam. Những tác phẩm của ông mang lại giá trị cao cho độc giả. Chắc hẳn “Mùa hoa mận” là một kết tinh phiên bản độc quyền của thiên nhiên Tây Bắc.  

Vũ Lê Mai
28/3/2024
Đánh giá bài viết
icon-make-question icon-make-question